Sáng tác - cảm nhận » Những dòng cảm xúc

Những dòng cảm xúc

Mùa thu sau lưng bố

Mùa thu sau lưng bố

Cập nhật: 06h:23' 27/10/2017

Mùa thu của tôi ở Hà Nội từng là những chuyến đi vừa ngắn vừa dài trên yên xe máy của bố. Dài là khoảng cách địa lý, vì nhà tôi cách trường khá xa. Ngắn là vì tôi cứ lơ mơ gục đầu trên lưng bố vì còn ngái ngủ, chẳng mấy chốc đã thấy cổng trường ở trước mắt rồi. Từ ngày bắt đầu đến trường, mùa thu đã thu gọn lại bằng tấm lưng vững chãi của bố. Tôi nhớ rất rõ mùi hương quen thuộc ám trên chiếc áo sơ mi tôi vẫn tựa đầu vào, cả cảm giác chất vải hơi thô cọ vào trán mình.


Trao đi những lời yêu thương

Trao đi những lời yêu thương

Cập nhật: 22h:33' 20/10/2017

Một tối thứ Năm, tôi tình cờ đọc tản mạn "Con trai của mẹ" của Quang Hiển. Rồi đột nhiên, tiếng đài nhà bên vang lên giai điệu ca khúc "Mẹ tôi" của Trần Tiến. Tôi lặng người... Có điều gì đó nghèn nghèn ở cổ, mãi chẳng cất lên thành lời. Tờ lịch trên tường nhắc tôi, cũng gần đến ngày 20 tháng 10 rồi...


Cảm ơn mẹ

Cảm ơn mẹ

Cập nhật: 22h:40' 17/10/2017

Những ngày cuối tháng Mười. Bầu trời nhuốm sắc thu. Khi ủ dột, khi tươi tỉnh. Lúc rực rỡ, lúc buồn rầu. Như một người con gái. Thời gian như gió. Ngày hai mươi. Nhìn tờ lịch treo tường mà tôi thở dài. Phụ nữ Việt Nam ưu sầu toan lo cả một đời, cớ vì sao chỉ có một ngày được nhớ đến và được cảm ơn?


Thanh xuân bên nhau dưới khoảng trời trường Nguyễn Tất Thành yêu dấu

Thanh xuân bên nhau dưới khoảng trời trường Nguyễn Tất Thành yêu dấu

Cập nhật: 16h:33' 27/09/2017

Chiều muộn cuối thu, tôi thơ thẩn một mình cuối hành lang vắng. Phía dưới sân trường, vẫn râm ran tiếng nói cười của bao người nhưng bỗng nhiên tôi thấy buồn tênh. Bầu trời Nguyễn Tất Thành hôm ấy không một chút mưa, vậy mà tôi nghe rõ những giọt thời gian đang rơi rả rích. Không phải gió lạnh mùa đông, mà là nỗi buồn chia ly đang ùa về. Hôm nay, lớp 12A1 chia tay Phong...


“Ngày khai trường, áo lụa gió thu bay…”

“Ngày khai trường, áo lụa gió thu bay…”

Cập nhật: 23h:30' 12/09/2017

12 năm cắp sách đến trường nghe dài mà trôi qua nhanh như một lần chớp mắt, ngoảnh đi ngoảnh lại đã đến ngày khai giảng cuối cùng thời áo trắng. Vẫn tiếng cười ấy, ánh mắt ấy, cử chỉ ấy, tất cả đều quen thuộc nhưng sao hôm nay chúng tôi thấy quý giá và thân thương lạ lùng. Điều buồn hơn là, khi tiếng trống khai giảng vang lên, xen lẫn những niềm vui lại là những sự tiếc nuối và ngẩn ngơ, bồi hồi.


Yêu biết mấy

Yêu biết mấy

Cập nhật: 15h:05' 22/11/2016

Tập thể lớp 9A3, cũng như biết bao thế hệ học sinh trường THCS & THPT Nguyễn Tất Thành dường như đã quá quen thuộc với bóng dáng nhỏ nhắn cùng những bài giảng dễ hiểu và hấp dẫn của cô giáo Nguyễn Thị Tâm. Sẽ là một thử thách khó khăn với chúng tôi khi phải chọn một vài từ để miêu tả về cô bởi những hình ảnh đẹp về cô, những kỉ niệm cùng cô lúc nào cũng đầy ắp trong ngăn kí ức của đám học trò chúng tôi.


Ai rồi cũng khác

Ai rồi cũng khác

Cập nhật: 16h:47' 27/10/2016

Trở lại nơi ta đã từng đi qua   Không gian xưa bỗng dưng xa lạ quá   Vẫn phố cũ bình yên trong nắng hạ   Sao hàng cây xao xác lá đơn côi


Lá thư gửi tuổi 18

Lá thư gửi tuổi 18

Cập nhật: 17h:13' 09/10/2016

Bạn thân mến! Lúc này đây có lẽ bạn đang bước chân trên con đường mới. Bạn đang bận rộn với lịch học dày đặc tại giảng đường đại học hay đang khám phá một nền văn hóa thú vị ở một đất nước xa xôi, nào ai biết trước. Công việc hoặc lịch học dày đặc rồi sẽ cuốn bạn đi. Liệu có lúc nào bạn chợt nhớ về những năm tháng đã qua?


Viết cho mùa Vu lan sắp đến…

Viết cho mùa Vu lan sắp đến…

Cập nhật: 08h:07' 15/08/2016

Tuổi thơ bắc nhịp cho những câu hát nghêu ngao ngày xưa, cho những vần thơ từ trang sách lem màu mực tím mà tôi vẫn nhớ trọn đến tận bây giờ, những câu thơ về bàn tay mẹ. Khi nhắc tới đấng sinh thành vĩ đại, ta thường nói tới một trái tim tràn đầy tình yêu thương, một ánh mắt trìu mến, một giọng nói ngọt ngào, ấm áp mà quên đi đôi bàn tay vất vả hàng ngày của mẹ.


Hãy tự tin sải đôi cánh rộng!

Hãy tự tin sải đôi cánh rộng!

Cập nhật: 13h:58' 01/06/2016

Mấy hôm nay, cây bằng lăng trên đường cô đi làm đã trổ hoa lấm tấm, sắc tím bắt đầu lẫn với nền lá xanh. Và cô biết rằng một mùa hè nữa lại đến, một khóa học sinh nữa lại trưởng thành và tiếp tục đi chặng đường mới với nhiều ước mơ và hoài bão. Giữa những bộn bề lo âu của kì thi căng thẳng, thầy cô và các em đều chung một tâm trạng: nuối tiếc, thương nhớ tất cả những gì đã qua và hi vọng một tương lai tốt đẹp phía trước.