Sáng tác - cảm nhận » Những dòng cảm xúc

Những dòng cảm xúc

Lời chưa ngỏ…

Lời chưa ngỏ…

Cập nhật: 14h:36' 20/04/2018

Một năm học nữa sắp qua đi. Lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng tôi bất giác trùng xuống. Nhanh thật. Mới đó mà đã gần đến tháng 5 – tháng của những cuộc chia tay. Tháng Ba, cơn mưa phùn giăng nhẹ ngoài cửa sổ, gió khẽ vô tình thổi qua những cành lá làm lay động cả một góc sân trường. Trong lớp, tiếng giấy sột soạt, tiếng thầy cô giảng bài...


Một bầu trời màu đỏ

Một bầu trời màu đỏ

Cập nhật: 10h:29' 10/04/2018

Cấp ba là quãng thời gian khó quên nhất, là bài văn viết mãi không xong, là đề toán khó đến phát khóc, là cậu bạn dễ thương lớp bên cạnh, là cuộc sống sinh hoạt với 3 điểm thẳng hàng: nhà, trường, chỗ học thêm. Đó là quãng thời gian buồn tẻ nhưng cũng vui vẻ nhất trong đời học sinh.


2018 – Một sự khởi đầu mới

2018 – Một sự khởi đầu mới

Cập nhật: 08h:25' 22/02/2018

Chắc hẳn ai cũng nhận ra rằng mùa xuân đã về trên mảnh đất Hà Thành thân yêu, một năm mới lại tiếp tục đến mang theo thật nhiều những niềm vui và cả hi vọng. Từng làn gió xuân cứ nhè nhẹ thổi qua, lướt nhanh đến nỗi khi quay đầu lại, ta chỉ kịp thưởng thức một chút vương vấn xa xăm mà hoài niệm, một chút hương hoa thoang thoảng, một chút sức sống đầy rộn rã.


Khi người cầm Cup không phải người chiến thắng sau cùng

Khi người cầm Cup không phải người chiến thắng sau cùng

Cập nhật: 09h:12' 31/01/2018

Tôi có thể nói không phải là một fan ruột hay đúng nghĩa của bóng đá. Tôi không thể hiểu nổi những khái niệm kể cả phổ thông nhất như lỗi việt vị hay phạt góc, phạt đền và cũng đã gần 10 năm nay tôi chưa từng xem đầy đủ một trận đấu kéo dài 90 phút. Có lẽ đơn thuần nó không phải sở thích của cá nhân tôi. Ấy vậy mà giờ đây, tôi - một kẻ vốn không ưa sự gào thét và tiếng còi rú của xe cộ...


Chào 18

Chào 18

Cập nhật: 10h:34' 04/01/2018

Thời gian luôn là một chiếc hộp đầy bí ẩn. Khi ranh giới mong manh giữa hai năm chỉ còn tính bằng từng tích tắc, con người ta thường có biết bao nghĩ suy và những miền cảm xúc hỗn độn trào dâng trong lòng. Cái se lạnh của những giọt mưa lâm thâm ngày cuối năm lúc nào cũng khiến chúng ta dễ nghĩ suy nhiều. Chúng ta nhớ lại những ngày tháng cũ, những kỉ niệm trong suốt 365 ngày vừa qua, những ước nguyện đầu năm ngoái, những điều đã hoàn thành, những thứ còn dở dang.


Mưa và khoảng lặng

Mưa và khoảng lặng

Cập nhật: 18h:39' 31/12/2017

Một giọt… hai giọt… tí tách… rào rào... Cơn mưa ập xuống nhanh và bất ngờ. Vội vã. Hối hả. Mọi thứ đều trở nên nhanh hơn bình thường, thế nhưng ở đâu đó... vẫn có những khoảng lặng, những nỗi buồn không thể gọi tên bỗng ùa về. Mưa nặng hạt. Nhưng nhẹ tênh.


Mùa thu sau lưng bố

Mùa thu sau lưng bố

Cập nhật: 06h:23' 27/10/2017

Mùa thu của tôi ở Hà Nội từng là những chuyến đi vừa ngắn vừa dài trên yên xe máy của bố. Dài là khoảng cách địa lý, vì nhà tôi cách trường khá xa. Ngắn là vì tôi cứ lơ mơ gục đầu trên lưng bố vì còn ngái ngủ, chẳng mấy chốc đã thấy cổng trường ở trước mắt rồi. Từ ngày bắt đầu đến trường, mùa thu đã thu gọn lại bằng tấm lưng vững chãi của bố. Tôi nhớ rất rõ mùi hương quen thuộc ám trên chiếc áo sơ mi tôi vẫn tựa đầu vào, cả cảm giác chất vải hơi thô cọ vào trán mình.


Trao đi những lời yêu thương

Trao đi những lời yêu thương

Cập nhật: 22h:33' 20/10/2017

Một tối thứ Năm, tôi tình cờ đọc tản mạn "Con trai của mẹ" của Quang Hiển. Rồi đột nhiên, tiếng đài nhà bên vang lên giai điệu ca khúc "Mẹ tôi" của Trần Tiến. Tôi lặng người... Có điều gì đó nghèn nghèn ở cổ, mãi chẳng cất lên thành lời. Tờ lịch trên tường nhắc tôi, cũng gần đến ngày 20 tháng 10 rồi...


Cảm ơn mẹ

Cảm ơn mẹ

Cập nhật: 22h:40' 17/10/2017

Những ngày cuối tháng Mười. Bầu trời nhuốm sắc thu. Khi ủ dột, khi tươi tỉnh. Lúc rực rỡ, lúc buồn rầu. Như một người con gái. Thời gian như gió. Ngày hai mươi. Nhìn tờ lịch treo tường mà tôi thở dài. Phụ nữ Việt Nam ưu sầu toan lo cả một đời, cớ vì sao chỉ có một ngày được nhớ đến và được cảm ơn?


Thanh xuân bên nhau dưới khoảng trời trường Nguyễn Tất Thành yêu dấu

Thanh xuân bên nhau dưới khoảng trời trường Nguyễn Tất Thành yêu dấu

Cập nhật: 16h:33' 27/09/2017

Chiều muộn cuối thu, tôi thơ thẩn một mình cuối hành lang vắng. Phía dưới sân trường, vẫn râm ran tiếng nói cười của bao người nhưng bỗng nhiên tôi thấy buồn tênh. Bầu trời Nguyễn Tất Thành hôm ấy không một chút mưa, vậy mà tôi nghe rõ những giọt thời gian đang rơi rả rích. Không phải gió lạnh mùa đông, mà là nỗi buồn chia ly đang ùa về. Hôm nay, lớp 12A1 chia tay Phong...