Lượt xem: 881 | Gửi lúc: 18:26' 04/03/2018
Bookmark and Share

Bài thơ: Bà tôi



Người tôi thương nhất đời

Là bà ngoại của tôi

Bà là cả bầu trời

Cho tôi được cất cánh.

 

Một con người mộc mạc

Chẳng cần sự giàu sang

Bà luôn là người mang

Niềm vui cho người khác.

 

Mái tóc bà điểm bạc

Dáng người gầy, xương xương

Đôi mắt buồn man mác

Nhưng luôn luôn can trường.

 

Từ ngày tôi còn bé

Nhiều khi tôi khóc nhè

Bà là người dỗ dành

Làm cho tôi ngừng khóc.

 

Bà là người hiểu rõ

Tôi thích, ghét thứ gì

Và bà luôn làm cho

Tôi cảm thấy hạnh phúc

 

Người dạy tôi nhiều nhất

Không ai khác – bà tôi

Từ những điều nhỏ nhặt

Đến những điều lớn nhất.

 

Cháu xin gửi lời nhắn

Ngày mùng tám tháng ba

Bà ơi, sống mãi nhé

Để cháu được bên bà.

 

Sau này dù đi xa

Những năm châu, bốn biển

Trong trái tim của cháu

Mãi mãi bóng hình bà!

 

Thơ: Phan Thị An Thanh (6A5)

Ảnh: Sưu tầm

 

Bài viết khác